Câu chuyện chiếc nhẫn và giá trị của bản thân

Một ngày nọ, có một chàng trai trẻ đến gặp nhà thông thái, và nói với ngài rằng:

- Tôi đến đây để xin ngài cho tôi một lời khuyên. Tôi bị giày vò bởi cảm giác mình là một kẻ vô dụng và chẳng có mục đích sống. Tất cả mọi người đều nói rằng tôi là đồ ngu ngốc và thất bại. Cầu xin ngài hãy giúp tôi, thưa nhà thông thái.

Nhà thông thái ngước mắt lên nhìn chàng trai trẻ, và trả lời một cách vội vàng:

- Hãy thứ lỗi cho ta, ta đang rất bận, và không thể giúp gì cho anh. Có một việc cấp bách mà ta phải làm ngay lập tức... - Nói đến đây, nhà thông thái dừng lại một vài giây, suy nghĩ sau đó tiếp tục: -Nhưng nếu anh đồng ý giúp ta việc này, ta sẽ sớm giải quyết được vấn đề của anh.

- Được... được chứ, thưa ngài! - Chàng trai trẻ trả lời giọng run run. -Tốt lắm. - Nói đoạn nhà thông thái tháo chiếc nhẫn có đính viên ngọc rất đẹp ra khỏi ngón tay của mình, và trao nó cho chàng trai.

- Cậu hãy mang chiếc nhẫn này vào thị trấn đằng kia và bán nó giúp ta. Ta đang cần tiền để trả nợ. Hãy nhớ nếu không bán được với giá 1 đồng vàng thì đừng bao giờ bán nó. Hãy đi đi và quay trở lại đây nhanh nhất có thể."

 

Chiếc  nhẫn ngọc và giá trị của bản thân (Nguồn: linkedin)

 

Chàng trai trẻ cầm lấy chiếc nhẫn và lên đường. Khi đi đến khu chợ giữa thị trấn, anh ta rao bán chiếc nhẫn đúng như lời nhà thông thái dặn. Có rất nhiều người tỏ ra hứng thú với chiếc nhẫn, nhưng khi anh nói nó đáng giá 1 đồng vàng thì tất cả mọi người cùng lảng ra chỗ khác. Vài người còn cười nhạo chàng trai, cho rằng anh ta quá ảo tưởng về chiếc nhẫn. Một người khác còn tốt bụng nói rõ cho chàng trai biết chiếc nhẫn cùng lắm chỉ đáng giá 1 đồng bạc thôi.

Chàng trai trẻ nghe xong vô cùng thất vọng và chán nản. Nhưng anh ta vẫn nhớ lời nhà thông thái dặn vì thế anh ta tiếp tục rao bán chiếc nhẫn, và hy vọng giữa hàng trăm người ở khu chợ này, sẽ có người trả 1 đồng vàng.

Đến chiều tối, vẫn không có ai chịu bỏ ra 1 đồng vàng để mau chiếc nhẫn. Chàng trai đành lên ngựa, và lủi thủi quay về. Chàng trai nghĩ bụng mình thật kém cỏi và là người thất bại không hơn không kém.

- Thưa ngài, tôi đã cố hết sức để bán chiếc nhẫn cho ngài, nhưng chẳng có ai chịu trả 1 đồng vàng. Có người đã trả tôi 2 đồng bạc, nhưng ngài dặn chỉ bán nó khi được giá 1 đồng vàng. Nhiều người ở khu chợ nói rằng cái nhẫn của ngài chẳng đáng giá với số tiền ấy đâu.

- Đây chính là mấu chốt của vấn đề, chàng trai à! - Nhà thông thái thốt lên một cách bình tĩnh.

- Trước khi bán chiếc nhẫn, cậu phải hiểu được giá trị thực sự của nó. Sai lầm của cậu là mang nó ra chợ. Tại sao không đem chiếc nhẫn tới cửa tiệm kim hoàn, chủ cửa tiệm ở đó là người biết rõ giá trị của những thứ quý giá này. Nhưng lần này đừng bán nó, chỉ cần biết giá chủ tiệm kim hoàn trả là bao nhiêu là được rồi.

Chàng thanh niên lại lên ngựa và đi tới cửa tiệm kim hoàn. Chủ tiệm cầm chiếc nhẫn rất lâu, ngắm nghía thật kỹ. Hồi lâu ông ta còn cho chiếc nhẫn lên một cái cân bé xíu, cân đo đong đếm một lúc lâu. Cuối cùng, chủ tiệm quay sang nói với chàng trai trẻ:

- Hiện tại tôi chỉ có thể trả 58 đồng vàng cho chiếc nhẫn này. Nhưng nếu cậu cho tôi thư thả ít ngày, tôi chắc sẽ mua chiếc nhẫn của cậu với giá 70 đồng vàng.

- 70 đồng vàng sao??? - Chàng trai trẻ kinh ngạc thốt lên, nói lời cảm ơn chủ tiệm kim hoàn rồi vội vã quay về.

Chàng trai hồ hởi kể lại những lời của chủ tiệm đá quý với nhà thông thái, ông chỉ từ tốn nói với anh ta:

- Hãy nhớ điều này, chàng trai trẻ, cậu cũng giống chiếc nhẫn của ta. Duy nhất và vô giá! Chỉ có những người có kinh nghiệm cũng như chuyên môn mới có thể đánh giá năng lực của cậu một cách chính xác nhất. Vậy tại sao cậu phải phí phạm thời gian ở chốn tạp nham, đủ mọi thể loại người và buồn phiền vì lời nhận xét từ những người không thật sự hiểu giá trị của cậu?

 

>>> Xem thêm: Quen nhau là nhờ duyên phận, hòa thuận dựa vào bao dung

 

Theo Trí Thức Trẻ/ Kenh14.vn

Bình luận
VIDEO CLIP
Len dau trang